Cao Dã Sơn

《高野山》 gāo yě shān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kōyasan: linh địa của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, được bao bọc bởi ngọn núi cao trên dưới 1000 mét, nằm phía đông bắc Wakayama-ken (), tọa lạc tại Kōya-chō (), Ito-gun (). Vào năm 816 (niên hiệu Hoằng Nhân [] thứ 7), Không Hải Đại Sư (, Kūkai Daishi) thọ ân tứ của triều đình, lấy nơi đây làm đất Nhập Định cho bản thân mình và sáng lập ra ngôi Kim Cang Phong Tự (, Kongōbō-ji), ngôi chùa trung tâm của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản. Cao Dã Sơn còn là tên gọi thông thường của Kim Cang Phong Tự. Không Hải Đại Sư đã Nhập Diệt tại thánh địa này. Ngôi Già Lam được hình thành theo dạng thức độc đáo của Mật Giáo, phối trí ở hậu phương đông tây lấy Giảng Đường và Trung Môn làm trục, có ngôi Đại Tháp (tức Căn Bổn Đại Tháp) và Tây Tháp, tượng trưng cho vũ trụ theo hai bộ Thai Tạng Giới (, Taizōkai) và Kim Cang Giới (, Kongōkai). Sau khi Không Hải qua đời, thánh địa này đi đến tình trạng suy vong vì quá cách xa với kinh đô; nhưng từ khoảng giữa thế kỷ thứ 10 trở đi, Tín Ngưỡng cho rằng Không Hải chỉ Nhập Định thôi, vẫn còn sống và cứu độ Chúng Sanh, bắt đầu xuất hiện, cho nên tầng lớp Quý Tộc cũng như hoàng tộc liên tục lên núi tham bái, nhờ vậy nơi đây hưng thịnh trở lại. Vào khoảng đầu thế ký 15, nhờ sự xuất hiện của các bậc Học Tượng như Hựu Khoái (, Yūkai), Trường Giác (, Chōkaku), v.v., giáo học của Cao Dã Sơn được hình thành có hệ thống và truyền thống đó vẫn được kế thừa cho đến ngày nay. Vào năm 1872 (niên hiệu Minh Trị [] thứ 5), luật cấm không cho người nữ lên núi được giải bỏ, dần dần các Cư Sĩ Tại Gia lên núi lập nghiệp. Hiện tại nơi đây hình thành một thị trấn tên Môn Tiền Đinh (, Monzen-machi) có 117 ngôi tự viện, các Cơ Quan giáo dục như trường Đại Học, Trung Học và rất nhiều hiệu buôn. Mỗi năm có khoảng hơn 1 triệu người đến tham bái thánh địa này.