Căn Kiến Gia
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Nhãn kiến gia, đối lại với Thức kiến gia. Tức là người chủ Trương Thuyết căn mắt có thể thấy cảnh sắc. Tương đương với Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ của Tiểu Thừa. Người xưa nói: Khi năm thức nương năm căn, mỗi thức duyên theo cảnh của nó thì thức mắt có thể thấy sắc, cho đến thức thân có thể chạm biết, hoặc căn mắt có thể thấy sắc, cho đến căn thân có thể chạm biết. Tất cả có bốn chủ trương: Căn thấy, Thức thấy, Tuệ thấy (Căn Thức tương ứng) và Căn Thức hòa hợp thấy. [X. luận Đại tì Bà Sa Q. 142.; luận Câu xá Q. 2.; luận Du Già sư địa Q. 57.].