Bình Đẳng Ý Thú
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: samatàbhipràya. Là một trong bốn ý thú của đức Như Lai khi ngài nói pháp. Cũng gọi Bình Đẳng ý, Pháp đồng ý thú. Nghĩa là đức Như Lai y cứ vào cái ý chỉ Bí Mật và cái lí Bình Đẳng mà nói pháp. Chẳng hạn như khi Như Lai nói pháp, chỉ rõ ra rằng đức Phật Tì Bà thi ở Quá Khứ nay tức là Phật Thích Ca, là Ngài đã căn cứ vào lí Phật Phật Bình Đẳng mà nói lời này. Bởi vì duyên của hai đức Phật ở đời trước tuy có khác nhau, nhưng Pháp Thân Bình Đẳng mà hai Ngài đã chứng thì không khác. Hoặc có Chúng Sinh thấy việc Phật Thích Ca giáng sinh trong cung vua, thành đạo dưới gốc cây mà ngờ là Công Đức Huân Tu của Ngài nông cạn. Để đánh tan mối ngờ vực Khinh Phật này mà đức Như Lai tuyên nói ý thú Bình Đẳng. Lại Bình Đẳng Ý Thú có hai thứ chung và riêng khác nhau. [X. luận Nhiếp Đại Thừa Q.trung (bản dịch đời Lương); Nhiếp Đại Thừa Luận Thích (bản dịch đời Lương) Q. 6.]. (xt. Tứ Ý Thú).