Biện Cơ

《辯機》 biàn jī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị tăng đời Đường. Sư dáng người to lớn, quắc thước, thủa nhỏ đã có hoài bão cao thượng, là Đệ Tử của ngài Đạo Nhạc ở chùa Đại Tổng Trì tại Trường an. Khi ngài Huyền Trang từ Ấn Độ trở về, đem về hơn 600 bộ kinh chữ Phạm. Lúc Dịch Kinh ở chùa Hoằng phúc tại Trường an, trong dịch trường (viện Dịch Kinh) có 12 người Chứng Nghĩa am hiểu kinh luận Đại Thừa Tiểu Thừa, chín người nhuận sắc (trau chuốt câu văn), một người xem lại các chữ, một người chứng Phạm Ngữ và nhiều người ghi chép. Sư Biện Cơ là một trong chín người nhuận sắc, bộ Đại Đường Tây Vực Kí của ngài Huyền Trang cũng chính do sư ghi chép và nhuận sắc mà thành. [X. Đại Từ Ân Tự Tam Tạng Pháp Sư Truyện Q. 6.; Đại Đường Tây Vực Kí Q. 12.].