Bất Tử Dược

《不死藥》 bù sǐ yào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thuốc không chết. Tức thứ thuốc có khả năng kéo dài tuổi thọ hoặc dứt hết bệnh tật. Đây có hai thuyết: một bảo là thuốc thơm Sa Ha (Phạm:Sahà) trên núi Tuyết, một cho là thuốc A già đà (Phạm:Agada). [X. kinh Niết Bàn (bản Bắc) Q,25; Vãng sinh thập nhân; Tuệ uyển Âm Nghĩa Q.thượng]. (xt. A Già Đà Dược, Sa Ha).