Bất Khả Tư Nghị Tôn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Bất Khả Tư Nghị Tôn. Đấng tôn quí không thể nghĩ bàn. Là tiếng tôn xưng chung đối với chư Phật. Cảnh giới của Phật chẳng phải Tâm Trí con người có thể suy nghĩ Phân Biệt được, cũng không thể dùng lời nói mà diễn tả được, vì thế gọi là Bất Khả Tư Nghị Tôn. Kinh Đại bảo tích quyển 37 chép, đức Như Lai có đủ mười Pháp Không thể nghĩ bàn là: thân không thể nghĩ bàn, tiếng nói không thể nghĩ bàn, trí không thể nghĩ bàn, ánh sáng không thể nghĩ bàn, giới không thể nghĩ bàn, Thần Thông không thể nghĩ bàn, sức lực không thể nghĩ bàn, can đảm không thể nghĩ bàn, Đại Bi không thể nghĩ bàn và các pháp riêng không thể nghĩ bàn. Căn cứ theo đó mà gọi chung chư Phật là Bất Khả Tư Nghị Tôn.
II. Bất Khả Tư Nghị Tôn. Là một trong ba mươi bảy hiệu của đức Phật A di đà. Sức Bản Nguyện của Phật A di đà là cái không thể nghĩ bàn hơn hết trong những cái không thể nghĩ bàn, và Quả Báo Trang Nghiêm do Bản Nguyện này Thành Tựu cũng là không thể nghĩ bàn hơn hết. Bởi thế, kinh A di đà đã nói, hằng sa chư Phật ở sáu phương đặc biệt khen ngợi Công Đức không thể nghĩ bàn của Phật A di đà, cho nên lấy Bất Khả Tư Nghị Tôn làm tên riêng của Phật A di đà. [X. kinh Vô lượng thọ Q.hạ; Tán A Di Đà Phật Kệ].
II. Bất Khả Tư Nghị Tôn. Là một trong ba mươi bảy hiệu của đức Phật A di đà. Sức Bản Nguyện của Phật A di đà là cái không thể nghĩ bàn hơn hết trong những cái không thể nghĩ bàn, và Quả Báo Trang Nghiêm do Bản Nguyện này Thành Tựu cũng là không thể nghĩ bàn hơn hết. Bởi thế, kinh A di đà đã nói, hằng sa chư Phật ở sáu phương đặc biệt khen ngợi Công Đức không thể nghĩ bàn của Phật A di đà, cho nên lấy Bất Khả Tư Nghị Tôn làm tên riêng của Phật A di đà. [X. kinh Vô lượng thọ Q.hạ; Tán A Di Đà Phật Kệ].