Bất Khả Khí

《不可棄》 bù kě qì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Không thể vứt bỏ. Tên vị tổ khai sáng của Hóa Địa Bộ Tiểu Thừa. Tương truyền khi sinh ra, người mẹ bỏ ngài xuống giếng nước, rất may được người bố cứu sống cho nên gọi ngài là Bất Khả Khí. Lúc đầu ngài theo Bà La Môn, thông hiểu các nghĩa của Ngoại Đạo, về sau qui y Phật giáo, học Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ. Sau lại thành lập riêng Hóa Địa Bộ, cũng gọi Bất Khả Khí bộ.