Bảo Hành Vương Chính Luận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Ratnàvalì (hàm ý là vòng hoa báu). Có một quyển. Nguyên tác của Bồ Tát Long Thụ, do ngài Chân Đế đời Trần dịch (557-569). Thu vào Đại chính tạng tập 32. Bộ luận chia làm năm phẩm: An Lạc giải thoát phẩm, Tạp phẩm, Bồ Đề tư lương phẩm, Chính giáo vương phẩm và Xuất Gia Chính Hành phẩm. Đây là bộ luận mà ngài Long Thụ đã đứng trên lập trường của Phật giáo Đại Thừa để nói về đạo làm chính trị cho vua Bảo hành (Phạm: Zàtavàhana) nghe, vì thế nó rất được mọi người coi trọng. Phẩm thứ nhất nói về Thế Giới quan của Phật giáo, phê phán Thế Giới quan Ngoại Đạo, rồi nói về giáo nghĩa nghiệp và Duyên Khởi. Phẩm thứ hai bàn về các Hành Vi Thiện Ác, khuyên điều thiện, răn điều ác. Phẩm thứ ba thuyết minh do làm các việc thiện mà có thể Thành Tựu được Công Đức của vì vua vĩ đại, tức nhà vua nên dựng chùa tháp, Tạo Tượng Phật để hiến dâng cho xã hội. Phẩm thứ tư nói rất tường tận về đạo làm vua. Phẩm thứ năm nói về tư tưởng Thập Địa Bồ Tát và đạo tu hành trong Phật giáo. [X. Đại Đường Nội Điển Lục Q. 5.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 7.].