A Tì Đạt Ma Đăng Luận

《阿毗達磨燈論》 ā pí dá mó dēng lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Abidharmadìpa with Vibhàwàprab-hàvftti, do Sàôkftyàyana tìm được bản viết tay tại Tây tạng vào năm 1937 Tây lịch, đến năm 1959, ini hiệu đính và xuất bản. Nội dung được cấu thành bởi hai bộ phận:Abhidharmadìpa văn vần (Phạm:Kàrikà), và bộ phận chú thích Vibhàwàprabhàvftti văn xuôi, đây là một bộ luận Tiểu Thừa. Tác Giả tự nhận mình là ngọn đèn (Phạm:Dìpakàra), và gọi Thế Thân là nhà biên soạn Tạng Luận (Phạm: Kozakàra).Sách này lấy việc phản đối và phê phán luận Câu xá làm luận điểm căn bản, đồng thời, theo lập trường của Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ. Quan điểm của sách này cũng giống như quan điểm trong luận Thuận chính lí và luận Hiển tôn của ngài Chúng hiền (Phạm: Saôghabhadra), tức lấy sự phê bình luận Câu xá làm tôn chỉ. Nội dung chủ yếu là tường thuật năm uẩn, mười hai xứ, mười tám giới. Phê phán Thế Thân về vấn đề Hữu Lậu Pháp tùy tăng (Phạm: Anuzerate). Đồng thời, theo truyền thống Tì Bà Sa sư, chủ Trương Thuyết Căn kiến. Ngoài ra, về hạng mục Hữu Đối thì cũng tương đồng với A Tì Đàm Tâm Luận kinh và Câu xá luận, có dẫn dụng một bài tụng của ngài Đồng thụ (Phạm:Kumàralàta), đó là điểm khiến người ta chú ý.