Vĩnh Minh Đạo Tiềm

《永明道潛》 yǒng míng dào qián

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Yōmei Dōsen, ?-961: vị tăng của Pháp Nhãn Tông Trung Quốc, sống ở Vĩnh Minh Tự () vùng Hàng Châu (, Tỉnh Triết Giang), xuất thân Phủ Hà Trung (, Tỉnh Sơn Tây), họ Võ (). Ông Xuất Gia lúc còn nhỏ, đến yết kiến Pháp Nhãn Văn Ích (), trãi qua nhiều năm Tham Cứu và cuối cùng được khai ngộ và Ấn Khả. Sau đó, ông đi tham vấn khắp chốn Tùng Lâm, và dừng chân nơi một ngôi chùa cổ ở Cù Châu (, Tỉnh Triết Giang) đọc Kinh Tạng. Khi ấy, vâng mệnh của Trung Ý Vương () họ Tiền, ông vào phủ nội truyền Bồ Tát Giới cho nhà vua, và được ban cho hiệu là Từ Hóa Định Huệ Thiền Sư (). Nhà vua còn lập nên Huệ Nhật Vĩnh Minh Tự (, tức Tịnh Từ Tự []) và thỉnh ông đến trú trì chùa này. Tăng Chúng vân tập theo ông có đến 5.000 người. Vào năm thứ 2 niên hiệu Kiến Long (), ông Thị Tịch.