Vĩnh Giác Nguyên Hiền

《永覺元賢》 yǒng jué yuán xián

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Yōkaku Genken, 1578-1657: vị tăng của Tào Động Tông Trung Quốc, hiệu là Vĩnh Giác (), vì ông từng sống tại Cổ Sơn () nên còn được gọi là Cổ Sơn Nguyên Hiền (), xuất thân Kiến Dương (), Tỉnh Phúc Kiến (福), họ Thái (). Lúc nhỏ ông học Nho Giáo, đến năm 25 tuổi, nhân nghe vị tăng đọc kinh chợt cảm ngộ, bèn theo học với Minh Huệ Kinh () trong nhiều năm, đến năm 40 tuổi mới được thầy cho phép Xuất Gia và kế thừa dòng pháp. Không bao lâu sau, Huệ Kinh qua đời, ông theo thọ giới Cụ Túc với Bác Sơn Nguyên Lai (), rồi chuyển đến tu học trong mấy năm ở các nơi như Hương Lô Phong (), Kim Tiên Am (), Hà Sơn (), v.v. Vào năm thứ 7 (1634) niên hiệu Sùng Trinh (), ông đến trú tại Cổ Sơn, lúc đó ông đã gần 50 tuổi. Ông từng quản lý các Đạo Tràng Khai Nguyên (), Chơn Tịch (), Bảo Thiện (), v.v., và đến ngày mồng 7 tháng 10 năm thứ 14 niên hiệu Thuận Trị (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 80 tuổi. Trước tác của ông có Động Thượng Cổ Triệt (), Bổ Đăng Lục (), Kế Đăng Lục (), Tứ Hội Toàn Lục (), Tịnh Từ Yếu Ngữ (), Kiến Châu Hoằng Thích Lục (), Chư Tổ Đạo Ảnh Tán (), Kim Cang Kinh Lược Sớ (), Bát Nhã Tâm Kinh Chỉ Chưởng (), v.v. Pháp từ Vi Lâm Đạo Bái () trùng biên bộ Vĩnh Giác Hòa Thượng Quảng Lục ().