Vĩnh Gia Huyền Giác

《永嘉玄覺》 yǒng jiā xuán jué

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Yōka Genkaku, 675-713: người Huyện Vĩnh Gia (), Phủ Ôn Châu (), Tỉnh Triết Giang (), tự là Minh Đạo (). Ông xuất gia hồi còn nhỏ tuổi, tham cứu Tam Tạng thánh điển, đặc biệt rất tinh thông pháp môn Thiên Thai Chỉ Quán và Chuyên Tu về Thiền quán. Thể theo lời khuyên của Tả Khê Huyền Lãng (谿), ông cùng với Đông Dương Huyền Sách () đến tham vấn Huệ Năng () ở Tào Khê (). Khi hai bên gặp nhau, trãi qua mấy lần hỏi đáp, cuối cùng ông được Huệ Năng ấn khả cho, và hôm ấy ông lưu lại một đêm tại Tào Khê. Vì vậy người đương thời gọi ông là “Nhất Túc Giác” (宿, một đêm giác ngộ). Hôm sau ông hạ sơn, trở về lại Ôn Châu () và bắt đầu cử xướng Thiền phong của mình. Học đồ đến tham học với ông rất đông. Ông có hiệu là Chơn Giác Đại Sư (), thị tịch vào năm thứ 2 (713) niên hiệu Tiên Thiên () đời vua Huyền Tông () nhà Đường. Ông được ban cho thụy hiệu là Vô Tướng Đại Sư (). Trước tác của ông để lại có Chứng Đạo Ca (), Vĩnh Gia Tập ().