Vĩnh Bình Tự

《永平寺》 yǒng píng sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Eihei-ji: ngôi chùa trung tâm của Tào Động Tông Nhật Bản, tọa lạc tại Eiheiji-chō (), Yoshida-gun (), Fukui-ken ( ), tên núi là Cát Tường Sơn (). Người Khai Cơ chùa là Ba Đa Dã Nghĩa Trọng (). Sau thể theo lời thỉnh cầu của Nghĩa Trọng, vào năm 1243 (niên hiệu Khoan Nguyên [] nguyên niên), từ Hưng Thánh Tự (, Kōshō-ji) ở vùng Thiển Thảo (, Asakusa), Đạo Nguyên (, Dōgen) chuyển lên địa phương Việt Tiền (, Echizen), năm sau khai sáng Đại Phật Tự (, Daibutsu-ji), và đến năm 1246 (năm thứ 4 niên hiệu Khoan Nguyên) thì đổi tên chùa thành Vĩnh Bình Tự. Trừ ra thời kỳ hành hóa ở vùng Liêm Thương (, Kamakura), Đạo Nguyên đã trải qua giai đoạn cuối đời, chuyên tâm giáo hóa đồ chúng và soạn thuật bộ Chánh Pháp Nhãn Tạng (, Shōbōgenzō) tại chùa này. Xuất xứ tên gọi Vĩnh Bình () được giải thích trong Vĩnh Bình Quảng Lục () 2 với câu “Thiên Thượng thiên hạ đương xứ vĩnh bình (, trên trời dưới đất ngay nơi đây mãi bình an)”, là tên niên hiệu Vĩnh Bình (, 58-75 sau công nguyên) của nhà Hậu Hán, lúc Phật Giáo được công truyền vào Trung Quốc. Vào năm 1253 (năm thứ 5 niên hiệu Kiến Trường []), sau khi Đạo Nguyên qua đời, Hoài Trang (, Ejō) trở thành vị tổ thứ 2 của chùa; nhưng vì bị bệnh nặng nên vào năm 1267 (năm thứ 4 niên hiệu Văn Vĩnh []), ông nhường lại cho Triệt Thông Nghĩa Giới (, Tettō Gikai) và vị này làm tổ thứ
3. Về sau, phái của Nghĩa Giới tập trung phát triển giáo đoàn đã tạo sự tranh chấp với phái của Nghĩa Diễn (, Gien) vốn chủ trương cố thủ truyền thống Chỉ Quản Đả Tọa (, Shikantaza) của Đạo Nguyên. Trãi qua 3 lần luận tranh của hai phái tân cựu này, cuối cùng phái của Nghĩa Giới phải rời khỏi Sơn Môn Vĩnh Bình Tự, chuyển đến Đại Thừa Tự (, Daijō-ji) vùng Gia Hạ (, Kaga); môn nhân của Nghĩa Giới là Oánh Sơn Thiệu Cẩn (, Keizan Jōkin) sáng lập ra Tổng Trì Tự (, Sōji-ji) ở vùng Năng Đăng (, Noto). Tại Vĩnh Bình Tự, Nghĩa Diễn, Tịch Viên (, Jakuen), Nghĩa Vân (, Giun) liên tiếp nhau thay thế làm trú trì. Pháp hệ của Tịch Viên kéo dài lãnh đạo chùa cho đến vị trú trì đời thứ 20 là Môn Hạc (, Mongaku). Sau đó, các đời trú trì không phải thuộc môn hạ của Tịch Viên. Đến thời kỳ Giang Hộ (, Edo) thì chùa trở thành ngôi Đại Bản Sơn trung tâm của Tông Phái. Bảo vật của chùa có bản Phổ Khuyến Tọa Thiền Nghi (), thủ bút của Đạo Nguyên.