Vạn Linh

《萬靈》 wàn líng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: (1) Các vị thần. Trong phần Phong Thiền Thư () của bộ Sử Ký () có đoạn rằng: “Hoàng Đế tiếp Vạn Linh Minh Đình (, Hoàng Đế tiếp các vị thần ở Minh Đình).” Trong bài Thứ Vận Trương Xương Ngôn Hỷ Vũ () của thi hào Tô Thức (, 1037-1101) nhà Tống, có câu: “Tinh quán thiên nhân Nhất Ngôn túc, vân hưng nhạc độc Vạn Linh xu (, thông rõ trời người một lời đủ, mây lên đỉnh núi khiến thần đi)”. Tự Điển Tạp Nghị () 4 của Củng Tự Trân (, 1792-1841) nhà Thanh cũng có đoạn rằng: “Chiêu vạn Linh Chi hữu, tích cửu lưu chi phước (, Mời các vị thần giúp đỡ, ban phước cho chín loài).”(2) Các Sinh Linh. Sách Hạt Quan Tử () có đoạn rằng: “Duy Thánh Nhân năng chánh kỳ âm, điều kỳ thanh, cố kỳ đức thượng cập Thái Thanh, trung cập Thái Trữ, hạ cập Vạn Linh (調, chỉ có Thánh Nhân mới có thể sửa đúng âm của mình, điều chỉnh tiếng của mình; cho nên đức của vị ấy trên vang tận Thái Thanh, giữa lan đến Thái Trữ và dưới đến các Sinh Linh)”. Trong Bão Phác Tử (), phần Tiên Dược () của Cát Hồng (, 284-364) nhà Tấn có ghi rằng: “Ngao du thượng hạ, sử dịch Vạn Linh (使, ngao du trên dưới, sai khiến mọi loài)”.