Văn Huệ Trùng Nguyên
Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển
Định nghĩa thuật ngữ
Bune Jūgen, ?-1063: vị tăng của Vân Môn Tông Trung Quốc, người vùng Thanh Châu (青州, Tỉnh Sơn Đông), họ là Tôn (孫). Năm lên 17 tuổi, ông Xuất Gia, đến năm 20 tuổi thọ Cụ Túc Giới. Ban đầu ông theo học giáo lý với Giảng Tứ (講肆), rồi có đêm nọ chợt thấy có linh cảm, bèn đến dự vào Pháp Tịch của Thiên Y Nghĩa Hoài (天衣義懷), cùng với đại chúng nghiên cứu Tông Phong chư tổ, chẳng bao lâu thì được khai ngộ, được Nghĩa Hoài Ấn Khả cho và kế thừa dòng pháp của vị này. Sau đó, ông đến trú tại Thiên Bát Tự (天鉢寺) ở Bắc Kinh (北京), rồi trãi qua khoảng 4 ngôi chùa như vậy. Trong thời gian này ông đã Nỗ Lực tuyên xướng Tông Phong của Vân Môn, và được rất nhiều tăng tục Quy Ngưỡng theo. Ông Thị Tịch vào năm thứu 8 niên hiệu Gia Hựu (嘉祐) và được ban cho Thụy Hiệu là Văn Huệ Thiền Sư (文慧禪師).