Tức Thân Thành Phật

《卽身成佛》 jí shēn chéng fú

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Sokushinjōbutsu: theo lý tưởng tôn giáo của Mật Giáo, trong khi đang còn sống, người ta lấy ngay thân đang còn sống này mà đạt đến cảnh địa Thành Phật, hoặc có khả năng Thành Phật. Trong lập trường căn bản của đức Phật, lý tưởng tôn giáo của Phật Giáo là Xuất Gia, nhờ kiên trì Phạm Hạnh suốt đời mà thoát khỏi Thế Giới Luân HồiQuy Nguyên về cõi Niết Bàn. Tuy nhiên, chủ nghĩa Xuất Gia Cấm Dục nghiêm minh này không phải là chủ nghĩa cho hầu hết mọi người ai cũng có thể Kham Nhẫn được, nên từ đó với ý nghĩa nào đó sự vận động của Phật Giáo Đại Thừa nhằm khẳng định cuộc sống hiện thế của con người bắt đầu hưng khởi. Các Tín Đồ Đại Thừa đã giải thích rằng cuộc đời Luân Hồi mãi mãi trong Quá Khứ của chính bản thân đức Phật là điều tất yếu để Thành Phật, lấy cảnh địa Thành Phật giống như đức Phật làm lý tưởng tôn giáo. Nếu như hướng đến lý tưởng xa xăm ấy mà tu chỉnh cuộc sống hiện tại, thì có Thể Đạt đến cảnh địa Thành Phật kia; và từ đó hình thành nên lý niệm Đại Thừa gọi là mài luyện trí tuệ, thực hành hạnh lợi tha của từ bi và tích lũy hạnh Bồ Tát trải qua trong ba kiếp. Tuy nhiên, đến thời kỳ Phật Giáo thối triều, những người mà không thể Kham Nhẫn được quan niệm thời gian lâu dài ba kiếp ấy, đã bị lôi cuốn theo bởi quan niệm thời gian gọi là trong khoảng còn sống hiện tại, rồi quên bẵng đi điểm chính yếu mà mình đang hướng đến Niết Bàn và tạo dựng nên phương hướng đạt đến Thành Phật trong khoảng thời gian ấy. Rồi trong Kim Cang Đảnh Kinh (), Hành Vi tượng trưng gọi là tụng chơn ngôn phát Bồ Đề Tâm thay cho quá trình tịnh hóa Bồ Đề Tâm trong ba kiếp được đưa ra, và từ đó Mật Giáo được thành lập. Sau đó, Phật Giáo Tantra triển khai và quy kết về Hành Pháp gọi là tuần lễ các Thánh địa làm mục tiêu cho cả một đời. Ở đây các Tín Đồ Mật Giáo, với hình thức vượt qua ý thức của chính bản thân mình từ việc trở về lại nguyên tắc ban sơ của đức Phật, đã thể hiện sự bất thành lập việc cấu tưởng Tức Thân Thành Phật này. Đối với Nhật Bản, người ta dựa trên cơ sở Tức Thân Thành Phật này mà thực Hành Pháp môn Đoạn Thực, không ăn cho đến chết, rồi để cho Thân Thể trở thành như xác ướp. Như vậy được gọi là Phật sống mà được Sùng Bái từ thời kỳ Bình An trở đi. Các Hành Giả của Chơn Ngôn Tông đã tiến Hành Không ăn với tất cả ý chí của mình trong khoảng thời gian còn sanh tiền và Sùng Bái việc biến thành xác ướp như là Tức Thân Phật. Việc Sùng Bái này đã được truyền từ Trung Quốc sang Đài Loan.