Tức Tâm Tức Phật

《卽心卽佛》 jí xīn jí fú

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: còn gọi là thị tâm tức Phật (), tâm tức thị Phật (); nghĩa là bất luận tâm Phàm Phu hay Tâm Phật, thể của tâm ấy cùng với Phật không khác, tâm ấy chính là Phật. Nó vốn phát xuất từ tưởng “Tâm Phật cập Chúng Sanh, thị Tam Vô Sai Biệt (, tâm, Phật và Chúng Sanh, ba đối tượng này không khác nhau)” trong Phẩm Dạ Ma Thiên Cung Bồ Tát Thuyết Kệ () thứ 16 của Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh (, Taishō Vol. 9, No. 278). Như trong (, Tục Tạng Kinh Vol. 69, No. 1335) quyển 3, bài Tâm Vương Minh (), có đoạn rằng: “Tự quán tự tâm, tri Phật tại nội, bất hướng ngoại tầm, Tức Tâm Thị Phật, tức Phật tức tâm (, tự quán tự tâm, biết Phật bên trong, không tìm bên ngoài, chính tâm là Phật, chính Phật là tâm).” Trong Thiền Tông Tụng Cổ Liên Châu Thông Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 65, No. 1295) quyển 9 có đoạn: “Tức Tâm Tức Phật mạc vọng cầu, Phi Tâm Phi Phật hưu biệt thảo, hồng lô diệm thượng tuyết hoa phi, nhất điểm thanh lương trừ Nhiệt Não (, chính tâm là Phật chứ lầm cầu, chẳng tâm chẳng Phật tìm riêng đâu, lò hồng rực lửa hoa tuyết bay, một điểm mát tươi trừ nóng bức).”