Tứ Đại

《四大》 sì dà

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: catvāri mahābhūtāni, Pāli: cattāri mahābhūtāni: bốn yếu tố lớn hình thành nên vật chất gồm: (1) Địa Đại (, đất), Bản Chất của nó cứng rắn, có Tác Dụng bảo trì. (2) Thủy Đại (, nước), Bản Chất ẩm ướt, có Tác Dụng thâu nhiếp, tập trung. (3) Hỏa Đại (, lửa), Bản Chất ấm nóng, có Tác Dụng thành thục. (4) Phong Đại (, gió), Bản Chất động, có Tác Dụng sinh trưởng. Khi 4 yếu tố này hợp lại thì có thể hình thành nên vạn vật, và khi chúng tan biến thì vạn vật cũng theo đó mà tiêu diệt; cho nên, không có người sáng tạo ra vạn vật, mà cũng chẳng có vạn vật nào được sáng tạo cả; vì vậy, trong Phật Giáo vẫn thường dùng từ “Tứ Đại giai không (, Bốn Đại đều không thật có).” Trong bài thơ Tâm Chi Sanh Hề () của Tuệ Trung Thượng Sĩ (, 1230-1291) có câu: “Sanh tự vọng Sanh Tử vọng tử, Tứ Đại bổn không tùng hà khởi (, sanh tự lầm sanh chết lầm chết, Bốn Đại vốn không từ đâu khởi ?).” Hay trong bài Phóng Cuồng Ngâm () của cùng Tác Giả trên, lại có câu: “Phóng Tứ Đại hề mạc bả tróc, liễu nhất sanh hề hưu bôn mang (, buông Bốn Đại chừ chớ nắm bắt, tỉnh một đời chừ thôi bôn ba).” Trong bài Cái Văn cung tiến Giác Linh cũng có câu: “Cái văn: vô thường thị thường, Thế Tôn thượng Song Lâm Diệt Độ, Tịch Diệt phi diệt, Đạt Ma tằng chích lý Tây quy, sanh tự hà lai, tử tùng hà khứ. Cung duy mỗ Hòa Thượng Giác Linh, nhất tánh trạm nhiên, vạn duyên Không Tịch, thác Ngũ Ấm chi phi hữu, liễu Tứ Đại chi bổn không, thuận thế vô thường, yếm Quy Chơn giới, thâu Đàm Hoa ư Thử Độ, thục thiện quả ư Kỳ Viên, nguyện bằng nhất lũ chi hương vân, dụng trợ Tam Thừa chi giác lộ (西, Thường nghe: vô thường là thường, Thế Tôn còn Song Lâm Diệt Độ, Tịch Diệt chẳng diệt, Đạt Ma từng quảy dép về Tây, sanh đến từ đâu, chết đi về đâu. Cúi thưa: Giác Linh Hòa Thượng …, một tánh lắng trong, vạn duyên không vắng, gởi Năm Ấm vào chẳng có, ngộ Bốn Đại chính là không, thuận lẽ vô thường, quay về chơn giới, thu Đàm Hoa ở chốn này, chín quả thiện tại Kỳ Viên, nguyện nương một nén mây hương thơm, dùng giúp Ba Thừa lên đường giác).”