Trung Phong Hòa Thượng Quảng Lục

《中峰和尚廣錄》 zhōng fēng hé shàng guǎng lù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Chūhōoshōkōroku: 30 quyển, do Trung Phong Minh Bổn () nhà Tống soạn, Từ Tịch () biên, san hành năm đầu (1325) niên hiệu Chí Nguyên (), trùng san vào năm thứ 20 (1387) niên hiệu Hồng Võ (), là bộ Ngữ Lục của Trung Phong Minh Bổn, còn gọi là Thiên Mục Trung Phong Hòa Thượng Quảng Lục (, Temmokuchūhōoshōkōroku). Vào năm thứ 2 (1334) niên hiệu Nguyên Thống (), bộ này được dâng lên triều đình xin nhập vào Đại Tạng Kinh và nhận được sắc chỉ cho phép, đến năm sau cho khắc bản nhưng trong khi chưa được lưu bố rộng rãi thì cháy mất. Trải qua hơn 50 năm, Trương Tử Hoa () cùng với hai vị tăng là Trí Cảo (), Huệ Trạch () tìm cách cho san hành lại. Từ quyển 1 đến 10 gồm những bài Thị Chúng, Tiểu Tham, Niêm Cổ, Tụng Cổ, Pháp Ngữ, thư vấn, Phật Sự, Tán Phật tổ, tự tán, đề bạt; quyển 11 là Sơn Phòng Dạ Thoại (); quyển 12 là Tín Tâm Minh Tịch Nghĩa Giải (); quyển 13 là Lăng Nghiêm Trưng Tâm Biện Kiến Hoặc Vấn (); quyển 14 là Biệt Truyện Giác Tâm (); quyển 15 là Kim Cang Bát Nhã Lược Nghĩa (); quyển 16 là Huyễn Trú Gia Huấn (); quyển 17 là Nghĩ Hàn Sơn Thi (); quyển 18 là Đông Ngữ Tây Thoại (西); quyển 19-20 là đồng tục tập; quyển 21-26 là các bài phú, ký, châm, minh, tựa, văn, sớ, tạp trước, v.v.; quyển 27-30 là kệ tụng. Cuối quyển có thêm các hành lục, tháp minh, bia đạo hạnh và bản Nhập Tạng Tinh Phong Hiệu Quốc Sư Biểu ().