Trí Nham

《智巖》 zhì yán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Chigan, 577-654: vị tăng của Ngưu Đầu Tông Trung Quốc, sống dưới thời nhà Đường, người vùng Khúc A (), Giang Tô (), họ là Hoa (), người trí dũng, thân hình có sức hấp dẫn. Trong khoảng thời gian niên hiệu Đại Nghiệp (, 606-616) nhà Tùy, ông làm tướng quân, từng lập chiến công hiển hách. Năm 40 tuổi, ông vào Hoàn Công Sơn (, An Huy), theo Xuất Gia với Thiền Sư Bảo Nguyệt (). Vào năm thứ 17 (643) niên hiệu Trinh Quán (), ông lên Ngưu Đầu Sơn (), tham yết Thiền Sư Pháp Dung (), được khai ngộ và kế thừa dòng pháp của vị này. Sau đó ông đã từng sống qua các chùa như Bạch Mã Tự (), Thê Huyền Tự (), rồi sau chuyển đến Thạch Đầu Thành (). Đến năm thứ 2 niên hiệu Nghi Phụng () đời vua Cao Tông, ông Thị Tịch, hưởng thọ 78 tuổi đời và 39 Hạ Lạp.