Tốt Khách Vô Tốt Chủ

《卒客無卒主》 zú kè wú zú zhǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Tốt nghĩa là đột nhiên. Tốt Khách Vô Tốt Chủ nghĩa là người khách đến thình lình, đặt chủ nhà vào tình thế bất ngờ nên Tiếp Đãi không được hoàn hảo, đối đáp không được khéo léo. Thời Nam triều, Sơ tổ Thiền Tông Đông Độ Bồ Đề Đạt Ma thình lình từ Ấn Độ đến Trung Quốc, vua Lương Vũ Đế lại không phải là bậc thượng trí Lợi Căn, cho nên không thể khế hợp với vị khách hiếm có đến một cách bất ngờ này. Thung Dung Lục tắc 2 (Đại 48, 228 trung) nói: Ánh sáng rọi thẳng vào mặt người trong đêm tối, chẳng ai không án kiếm đề phòng; khách tốt chủ không tốt, hợp giả chẳng hợp thật, của báu quí giá không nắm được, chỉ vớ được con mèo chết để lên đầu đi ra.