Tôn Ý

《尊意》 zūn yì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Soni, 866-940: vị tăng của Thiên Thai Tông Nhật Bản, sống vào giữa thời Bình An, Thiên Thai Tọa Chủ đời thứ 13, húy là Tôn Ý (), thông xưng là Lê Bổn Tổ Sư (), hiệu Pháp Tánh Phòng (), xuất thân kinh đô Kyōto. Năm 876, nhân xem tranh Địa Ngục ở Cát Điền Tự (), ông kinh hãi và quy y theo Phật Giáo, nương Hiền Nhất () ở Cao Sơn Tự () vùng Sơn Thành (, Yamashiro) tu tập. Vào năm 879, ông lên Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan), theo hầu Tăng Toàn (, Zōzen); đến năm 886 thì được phép Xuất Gia và năm sau thì thọ giới với Viên Trân (, Enchin). Ông từng học hai bộ đại pháp với Tăng Toàn và pháp Tô Tất Địa với Huyền Chiếu (, Genshō). Năm 926, ông chính thức được cung cử làm Thiên Thai Tọa Chủ. Để trấn áp vụ loạn Bình Tướng Môn (), ông tiến hành tu Pháp Bất Động (); trong cung nội ông cũng Hành Pháp Tôn Thắng () để cầu Nguyện Sinh sản an toàn và mưa thuận gió hòa; tương truyền hết thảy đều có Linh Nghiệm. Sau khi qua đời, ông được truy tặng chức Tăng Chánh. Trước tác của ông có Pháp Tánh Tư Ký (), Pháp Tánh Biệt Ký () 2 quyển, Thai Tạng Giới Biệt Ký () 2 quyển, Mạn Trà La Sao () 8 quyển, Tổng Trì Viện Quán Đảnh Thứ Đệ () 1 quyển, v.v.

Tôn Ý. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/ton-y. Truy cập 07/04/2026.