Tối Thắng Tôn

《最勝尊》 zuì shèng zūn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng tôn xưngđức Phật, bậc cao quí và Thù Thắng nhất trong các bậc tôn. Vì Phật đã Thành Tựu Nhất Thiết Trí, dứt hết tất cả Phiền Não, trong hết thảy Chúng Sinh như người, trời... Ngài là bậc tối thắng, nên gọi là Tối Thắng Tôn. Kinh Vôlượngthọ quyển thượng (Đại 12, 269 trung) nói: Nguyện sức Công Đức của con bằng bậc Tối Thắng Tôn này. [X.phẩm Dịhành trong luận Thậptrụ tìbàsaQ. 5.; luận ĐạitríđộQ. 27.].