Tịnh Nột

《淨訥》 jìng nè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thiền Sư Trung Quốc, thuộc tông Tào động, sống vào đời Minh, người ở An nhân, Hành châu (Hồ nam), họ Vương, hiệu Thả chuyết, người đời gọi sư là Thả chuyết Tịnh Nột, Vân tông Tịnh Nột Thiền Sư. Sư mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ, nhân vào chùa thấy tướng hảo Trang Nghiêm của Đại Phật, cảm ngộ mà Xuất Gia. Năm 26 tuổi, sư Thụ Giới Cụ Túc ở ngọn Kinh tử thuộc rặng núi Nam Nhạc, lại đến Biền sơn thuộc Hồ châu (Chiết giang) tham yết ngài Thụy bạch Minh Tuyết, ngay nơi lời nói liền ngộ và được Ấn Khả. Sư bèn trở về Nghi dương thuộc Sở châu (Hồ nam) mở pháp ở núi Đại Nghĩa. Sau, sư nhận lời thỉnh của mọi người, trụ trì núi Biền sơn.Tháng 4 năm Khang hi 12 (1673), sư Thị Tịch, thọ 64 tuổi, 54 tuổi đạo. Sư có tác phẩm: Bảo Kính Tam Muội nguyên tông biện mậu thuyết 1 quyển.