Tịnh Oánh

《淨瑩》 jìng yíng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thiền Sư Trung Quốc, thuộc tông Tào động, sống vào cuối thời Minh đầu đời Thanh, người huyện Giang đô, tỉnh Giang tô, họ Trang, hiệu Mục đường, tự guyên khiết, người đời gọi sư là Nguyênkhiết Tịnh oanh Thiền Sư. Sư Xuất Gia năm 20 tuổi. Năm sau, sư đến viện Báoân ở Hàng châu lễ yết gài Thụy bạch Minh Tuyết. Năm 24 tuổi, sư theo hầu ngài Minhtuyết, dời đến trụ chùa Hộquốc tại Thiên thai, Thụ Giới Cụ Túc, đồng thời được Ấn Khả. Năm Thuận trị thứ 10 (1653), sư trụ chùa Anậu ở Hồng đô (Giang tây), rồi lần ượt trụ các chùa Sở thượng phương, chùa Long Hoa ở Biền sơn, chùa Thê kinh ở Giang nam, chùa Vô trụ ở Hồng đô, chùa Từ Vân ở Lễ châu, chùa Vô trụ ở Ninh châu, chùa Hiển thánh, núi Vân môn, Việt châu, chùa Hộ quốc tại Thiên thai…... Tháng 7 năm Khang hi 11 (1672), sư Thị Tịch, thọ 61 tuổi, 41 tuổi đạo. Sư có tác phẩm: Nguyên khiết Oanh Thiền Sư Ngữ Lục 10 quyển.[X. Ngũ Đăng Toàn Thư Q. 13.].