Tịnh Độ Môn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Gọi đủ: Vãng sinh Tịnh Độ Môn. Pháp Môn vãng sinh Tịnh Độ, xa lìa Sinh Tử. Các nhà phán giáo Tịnh Độ chia Phật Đạo làm 2 môn: Thánh Đạo Môn và Tịnh Độ Môn. Thánh Đạo Môn là nuơng vào tự lực tu hành mong cầu Thành Phật; còn Tịnh Độ Môn thì nương vào Nguyện Lực của đức Phật A di đà để Niệm Phật, mong cầu vãng sinh.An Lạc Tập của ngài Đạo Xước đời Đường nói: Hiện nay là đời có 5 thứ ác trược, lí nghĩa của Thánh Đạo sâu xa khó thực hành, không hợp thời cơ, chỉ có Tịnh Độ Môn là con đường trọng yếu mà mọi người có thể cùng vào. Chư Phật khuyên Chúng Sinh nên cầu Tịnh Độ, cho dù 1 đời tạo ác, nhưng lúc Lâm Chung mà định ý chuyên tinh, xưng Danh Hiệu Phật 10 niệm liên tục, tất cả Tội Chướng tự nhiên tiêu trừ, nhất định được vãng sinh. Đây là Tha Lực dị Hành Đạo. Sau khi thuyết này được truyền vào Nhậtbản thì ngài Nguyên Không lại chia nhỏ ra thành 2 thứ là Chính Minh vãng sinh Tịnh Độ giáo và Bàng Minh Vãng sinh Tịnh Độ giáo. Còn ngài Thân Loan thì chia làm 2 thứ là Chân thực (Hoành Siêu) và Phương Tiện (Hoành Xuất). (xt. Thánh Tịnh Nhị Môn).