Tiêu Sơn Hệ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một hệ phái của tông Tàođộng lấy chùa Địnhtuệ ở Tiêusơn làm trung tâm. Chùa Định tuệ được sáng lập vào khoảng năm Hưng bình (194-195) đời Đông Hán, bấy giờ được gọi là chùa Phổ Tế. Vào đời Tống, có ngài Phật Ấn Liễu Nguyên thuộc tông Vân môn trụ ở chùa này; khoảng năm Cảnh định (1260-1264) đời Nam Tống, chùa được xây lại, đổi tên là chùa Tiêu sơn. Khoảng năm Hoằng trị (1488-1505) đời Minh, ngài Tuệ ấn trùng tu. Năm Khang hi 38 (1699) đời Thanh, vua ban tấm biển hiệu Định Tuệ Tự. Về sau, Pháp Tôn của ngài Thụy bạch Minhtuyết tông Tào động là Cổ tiều Trí tiên trụ chùa này trong 40 năm, ngài đổi chế độ Phi Thế tử tôn(chùa riêng của một Tông Phái do con cháu của Tông Phái ấy thừa kế)thành chế độ Thập Phương truyền huyền(chùa chung của 10 phương do các bậc Hiền đức thừa kế), mở rộng Tông Phong Tào động và từ đó chùa Định tuệ trở thành Đạo Tràng chủ yếu của tông Tào động thời cận đại ở Trung Quốc. Đến đầu đời Thanh có ngài Cự siêu Thanh hằng giỏi thơ văn, soạn Tá am thi thảo; Đệ Tử ngài là Tính nguyên Giác thuyên tinh thông Hoa nghiêm, giữ luật nghiêm cẩn, siêng tu Tịnh Nghiệp, soạn rất nhiều sách như: Tông kính Mục Lục, Tất cảnh tì ni, Phổ minh Quán Pháp, Xuất thế thượng thượng thiền, Phản ước tập... Thời loạn Thái bình Thiên quốc (1851-1864), các vị Ngộ xuân, Phàm địch, Siêu trần, Nhất Thành... tử thủ chùa Định tuệ. Sau khi thái bình được lập lại, ngài Giới hằng đại trùng tu, truyền trao Giới Pháp, kết hợp giữa Thiền và Tịnh Độ, nêu cao tông Phong Thiền Tịnh song tu.