Tiến Vong Phan

《薦亡幡》 jiàn wáng fān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Mệnh quá phan. Chỉ cho lá phướn treo trên cột phướn ở trước cửa chùa tháp khi có người Lâm Chung. Khi người đang hấp hối, thân trung ấm như đứa bé, Tội Phúc chưa Quyết Định, cho nên làm lá phướn màu vàng để cúng dường, mong nhờ Công Đức cúng dường này mà người chết được nhiều Phúc Đức, lìa các khổ nạn, tùy theo tâm nguyện, sinh về Tịnh Độ, thành tựubồ đề. [X. kinh Quán đính Q. 11.; Thích Thị Yếu Lãm Q. hạ].