Tiềm Chân

《潜真》 qián zhēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cao Tăng Trung Quốc sống vào đời Đường, người ở Sóc phương, Hạ châu (phía tây huyện Hoànhsơn, tỉnh Thiểmtây), họ Vương, tự là Nghĩa Chương. Sư Xuất Gia năm 20 tuổi ở chùa Linh Giác, Lệ danh, năm sau Thụ Giới Cụ Túc, học tập luật luận, siêng nghe diễn giảng. Về sau, sư ở chùa Đại hưng thiện Phiên Dịch kinh luận, giữ chức Chứng Nghĩa kinh Nhân Vương Bát Nhã do ngài Bất Không dịch và nhuận văn kinh Đại tập đại Hư Không Bồ Tát sở vấn, kinh Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát Phật Sát Trang Nghiêm... Đồng thời, sư còn theo ngài Bất Không tu tập Mật giáo, đã đăng đàn Thụ Pháp Quán đính và được truyền trao ấn Thành Phật. Sư thông suốt cả Hiển giáo và Mật giáo, Đệ Tử rất đông. Năm Trinh nguyên thứ 4 (788), sư Thị Tịch, thọ 71 tuổi. Sư có các tác phẩm: Vănthùsưlợibồ tát Phật Sát Trang Nghiêm kinh sớ 3 quyển, Bồ Đề Tâm nghĩa 1 quyển, Bồ Đề Tâm giới 1 quyển, Tam Tụ Tịnh Giới và Thập Thiện Pháp giới 1 quyển. [X. Đại Đường Trinh Nguyên Tục Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. trung; Trinh nguyên tân định Thích Giáo mụclục Q. 15., 16; Tống Cao Tăng Truyện Q. 5.; Lục Học Tăng truyện 18].