Thượng Tộ

《尚祚》 shàng zuò

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōso, ?-1245: vị Học Tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào khoảng giữa thời Liêm Thương, húy là Thượng Tộ (), tự là Giác Thể (), Giác Thiền (). Ông vào Nhập Môn tu học với Giác Hải () trên Cao Dã Sơn, chuyên tâm nghiên tầm cực ý của Mật Giáo, cùng với Đạo Phạm () ở Chánh Trí Viện () tiến hành nghiên cứu. Về sau, ông khai sáng Tâm Nam Viện () để dẫn dắt đàn hậu tấn. Ông không những chỉ nghiên cứu về Mật Giáo, mà còn an trí tượng A Di Đà Phật, và tìm hiểu về Tịnh Độ Giáo. Ông được xem là một trong 8 nhân vật kiệt xuất của Cao Dã Sơn.