Thường Niệm Phật

《常念佛》 cháng niàn fó

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Bất Đoạn Niệm Phật. Niệm Phật liên tục không ngừng trong thời gian dài. Tức trong số ngày cố định hoặc trong 12 thời hằng ngày, liên tiếp niệm Danh Hiệu Phật A di đà không gián đoạn. Đây là pháp tu tập của tông Tịnh Độ, tương đương với Thường Hành Tam Muội trong 4 loại Tam Muội. Pháp này y cứ theo lời dạy trong kinh Quán vô lượng thọ (Đại 12, 346 thượng): Dốc lòng như thế, khiến cho tiếng niệm không dứt, đầy đủ 10 niệm, xưng Na mô A Di Đà Phật. Quán Vô Lượng Thọ Kinh Sớ quyển 4 (Đại 37, 272 trung) nói: Một lòng Chuyên Niệm Danh Hiệu Diđà, đi đứng ngồi nằm, bất luận thời gian lâu mau, Niệm Niệm không bỏ, đó gọi là Chính Định Nghiệp. (xt. Niệm Phật, Thường Hành Tam Muội).