Thụ Tân Tuế Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Kinh, 1 quyển, do ngài Trúc pháphộ dịch vào đời Tây Tấn, được thu vào Đại chính tạng tập 1. Thụ Tuế nghĩa là sau khi hạ An Cư kết thúc, tỉ khưu được thêm một tuổi hạ (Hạ Lạp). Nội dung kinh này nói về nghi thức Tự tứ mà các vị tỉ khưu thực hành sau khi hết hạ An Cư. Đức Phật thực hànhpháp Tự tứ trước tiên trong đại chúng, ngài Xá lợiphất liền vì Phật nói thanh tịnh; kế đó, ngài Xálợiphất cầu xin tự tứ, đức Phật liền vì ngài Xá Lợi Phất nói thanh tịnh. Sau cùng, Phật cũng vì tất cả đại chúng chứng minh và nói thanh tịnh. Tự tứ(tự mình buông thả)có nghĩa là các tỉ khưu mỗi người ở trước đại chúng tự nói ra các lỗi lầm mà mình đã phạm phải trong thời gian 3 tháng hạ An Cư để xin đại chúng cử tội và dạy răn. Ngoài ra, văn kinh này giống với bài kinh thứ 5 trong phẩm 32 của kinh Tăng nhất a hàm(do ngài Cùđàm Tăng Già Đề Bà dịch), vì thế có thuyết cho rằng kinh này không phải do ngài Trúc Pháp Hộ dịch.