Thố Giác

《兔角》 tù jiǎo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: sừng thỏ. Cụm từ “Quy Mao Thố Giác (, lông rùa sừng thỏ)” là dụng ngữ Phật Giáo, thường được dùng trong Thiền Tông. Con rùa không bao giờ có lông và con thỏ chẳng khi nào mọc sừng cả; cho nên từ này được dùng để chỉ cho tồn tại không thể có, cái có tên mà không thật có; đặc biệt, trong các điển tịch Phật Giáo thường dùng từ này để chỉ cho lý của Không. Như trong Sưu Thần Ký () quyển 6 của Cán Bảo (, ?-336) nhà Tấn có câu: “Thương Trụ chi thời, đại quy sanh mao thố sanh giác, binh giáo tương hưng chi tượng dã (, dưới thời vua Thương Trụ, rùa lớn có lông, thỏ mọc sừng, là tượng trưng cho binh lính sẽ hưng thịnh).” Hay trong Kim Cang Kinh Tụng () có câu: “Như Quy Mao bất thật, tợ Thố Giác vô hình (, như lông rùa chẳng thật, giống sừng thỏ vô hình).” Hoặc trong Ngũ Đăng Hội Nguyên (, Taishō No. 1565) quyển 5 có đoạn: “Như hà thị Tổ Sư Tây Lai Ý ? Sư viết: 'Quy Mao Phất Tử, Thố Giác trụ trượng, Đại Đức tàng hướng thậm ma xứ ?' Viết: 'Quy Mao Thố Giác khởi thị hữu da ?' (西, Ý của Tổ Sư từ Ấn Độ sang là gì ? Sư đáp: 'Lông rùa phất trần, sừng thỏ chống gậy, Đại Đức hướng nơi nào trốn vậy ?' Đáp: 'Lông rùa sừng thỏ liệu có thật sao ?').” Bồ Tát Long Thọ (Sanskrit: Nāgārjuna, , khoảng 150-250) có khẳng định trong Tán Pháp Giới Tụng () rằng: “Thố Giác thể phi hữu, vọng chấp linh Chân Thật, Pháp Giới ly vọng chấp, vọng chấp chơn phi hữu (, sừng thỏ thể chẳng có, chấp lầm khiến thành thật, Pháp Giới lìa chấp lầm, chấp lầm thật không có).”