Thiếu Khang
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cao Tăng Trung Quốc thuộc tông Tịnh Độ, sống vào đời Đường, Tổ thứ 5 tông Tịnh Độ, người ở núi Tiên đô tại Tấn vân (Chiết Giang), họ Chu. Sư Xuất Gia năm 7 tuổi, 15 tuổi Thụ Giới ở chùa Gia tường tại Việt châu, đọc nhiều kinh luận. Sau, nhân đọc bài Tây phương Hóa Đạo văn của ngài Thiện Đạo ở chùa Bạch Mã tại Lạc Dương mà sư quyết tâm Chuyên Tu Niệm Phật. Khi đi Khất Thực, sư thường được tiền, Sư Bảo trẻ con niệm A Di Đà Phật, cứ niệm 1 tiếng thì sư cho 1 đồng tiền; 1 năm sau, hễ nam nữ thấy sư đều niệm A Di Đà Phật. Sau sư đến núi Ô long tại Lục châu mở Đạo Tràng Tịnh Độ nhóm họp chúng Niệm Phật, mỗi lần sư Niệm Phật 1 tiếng thì từ miệng sư bay ra 1 đức Phật, niệm 10 tiếng ra 10 đức Phật, người đương thời gọi sư là Hậu Thiện Đạo.Năm Trinh nguyên 20 (805) sư Thị Tịch. Sư có các tác phẩm: Nhị thập tứ tán 1 quyển, Thụy Ứng San Truyện 1 quyển. [X. Tống Cao Tăng Truyện Q. 25., Phật Tổ Thống Kỉ Q. 26.; Liên Tông Bảo Giám Q. 4.]. Ngài Thiếu Khang