Thiên Pháp Minh Môn

《千法明門》 qiān fǎ míng mén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Minh môn là tên khác của trí tuệ, trí tuệ thông suốt nghìn pháp, gọi là Thiên Pháp Minh Môn, là pháp tu của Bồ Tát Đệ nhị địa. Kinh Nhân Vương hộ quốc Bát Nhã Ba La Mật đa quyển thượng (Đại 8, 837 thượng) nói:Bồ Tát Ma Ha tát trụ ở nghìn cõi Phật, làm vua cõi trờiĐao lợi, tu Thiên Pháp Minh Môn, giảng nói 10 điều lành, giáo hóa tất cả Chúng Sinh.