Thiện Pháp Đường

《善法堂》 shàn fǎ táng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tòanhà nằm ở góctây nam ngoại thành Thiện kiến trên đỉnh núi Tu di, là nơi các Thiên chúng cõi trờiĐao lợi hội họp. Cứ vào 3 ngày trai thì Chư Thiên họp ở tòa nhà này để thảo luận về các việc thiện, ác ở cõi người và cõi trời, đồng thời chế phục A Tu La. Theo kinh Khởithế quyển 6 thì tòa nhà này mỗi bề rộng 500 Do Tuần, có 7 lớp lan can, 7 lớp lưới giăng đều được cấu tạo bằng 7 thứ báu, các cửa ở 4 phía đều có lầu gác đài quán, cũng làm bằng 7 báu, mặt đất trong nhà là ngọc lưu li màu xanh, mềm mại mịn màng như áo Ca chiên lân đề. Chính giữa nhà có 1 cây trụ báu, cao 20 Do Tuần, dưới trụ đăt tòa ngồi của Trời Đế Thích, cao 1 Do Tuần, vuông vức mỗi bề 1,5 Do Tuần, 2 bên đều đặt tòa ngồi của 16 vị Tiểu thiên vương. Theo Đại Đường Tây Vực Kí quyển 4 thì thuở xưa đức Phật từng ở trong nhà này Thuyết Pháp cho mẫu hậu nghe. [X. kinh Trường a hàm Q. 20.; kinh Đại bátniết bàn Q. 12. (bản Bắc); luận Câu xá Q. 11.; Bích Nham Lục tắc Q. 89.].