Thiên Khẩu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Miệng của trời. Chỉ cho lửa. Bà La Môn ở Ấn Độ đời xưa cho lửa là miệng của trời, lửa đốt các vật cúng tế, mùi thơm bay lên, do đó mà Chư Thiên được ăn. Đây chính là nguồn gốc của pháp tu Hộ Ma cúng trong Mật giáo. Trong Bách Luận Sớ có dẫn thuyết của luận Câu xá cho rằng có vị trời từ trong lửa phát ra tiếng nói. Lại trong miệng Chư Thiên có ánh sáng, bèn cho là lửa, bởi vậy Ngoại Đạo cho lửa là Thiên Khẩu.