Thiên Khải
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm:Zruti. Trời mở bày. Tiếng dùng của Bà La Môn ở Ấn Độ, vốn có nghĩa là nghe, về sau triển khai thành nghĩa sự mở bày của thần. Bà La Môn Giáo cho rằng kinh Phệ Đà là Thánh Nhân được thần mở bày mà tụng ra, cho nên là tri thức của thần thánh. Do đó, từ xưa đến nay, 4 Phệ Đà được xem là một bộ trứ tác Thiên Khải điển hình.