Thiên Đường

《天堂》 tiān táng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hay Thiên Quốc (), chỉ cho trú xứ hay Quốc Độ trên trời, là cung điện của thiên chúng, đối lập với Địa Ngục. Theo đa số các tôn giáo cũng như triết học tâm linh đều công nhận đây là nơi tồn tại hình thức sinh mạng con người sau khi chết. Theo Tín Ngưỡng dân gian Trung Quốc, Thiên Đường, Thiên Quốc, Thiên Giới (), Thần Giới (), v.v., đều cùng ngữ nghĩa với nhau, chỉ cho cảnh giới thần tiên do Ngọc Hoàng Đại Đế () thống quản. Nhân Gian tin rằng con người sau khi chết sẽ lên Trời, tổ tiên của mỗi cá nhân đều ở trên đó nhìn mình, và Linh Hồn tổ tiên luôn hộ trì, che chở cho con cháu mình dưới trần thế. Do đó, người Trung Quốc có truyền thống kính Trời và thờ cúng tổ tiên. Thần và người đều giữ đạo riêng của mình. Thần tiên có khả năng hạ phàm xuống cõi người. Theo Đạo Giáo, người nào Đắc Đạo, đều có thể thành thần tiên. Thái Bình Kinh (), kinh thư trọng yếu của tôn giáo này, giải thích rằng: “Thượng thiện chi nhân, tử hậu Âm Tào Phán Quan trước thiện tịch chi văn, danh chi vi thiện nhân chi tịch, hành ngưỡng thiện, dữ thiên địa Tứ Thời Ngũ Hành hợp tín, chư thần tương ái … cọng tấn ư thiên thần (, người mà lương thiện, sau khi chết Âm Tào Phán Quan viết văn sổ lương thiện, đó gọi là sổ người lương thiện; làm và kính trọng việc thiện, cùng hợp niềm tin với Bốn Thời, Ngũ Hành của trời đất, các thần đều thương … cùng phong làm thiên thần).” Thanh Thành (), nơi phát xuất Đạo Giáo Trung Quốc, được xem như là đô thành Thiên Quốc trên cõi thế. Cho nên tác phẩm Quảng Hoàng Đế Bản Hạnh() có ghi rằng: “Thanh Thành, Thiên Quốc chi đô (, Thanh Thành là kinh đô của Thiên Quốc).” Theo Tín Ngưỡng dân gian, Ngọc Hoàng Đại Đế là vua của các Thần; nhưng trong Đạo Giáo thì chức năng của Ngài là thừa mạng của Tam Thanh (), tức Nguyên Thỉ Thiên Tôn (), Đạo Đức Thiên Tôn (, Thái Thượng Lão Quân []) và Linh Bảo Thiên Tôn (, Thượng Thanh Đại Đế []). Căn cứ vào tác phẩm Vân Cấp Thất Tiêm (), phần Thiên Địa Bộ () cho biết rằng Trời có 36 tầng. Trong bài kệ thỉnh chuông chiều có câu: “Hồng Chung sơ khấu, bảo kệ cao ngâm, thượng triệt Thiên Đường, hạ thông Địa Phủ (, chuông chùa mới đánh, kệ báu ngâm vang, trên thấu Thiên Đường, dưới thông Địa Phủ).” Cho nên, Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu Hương Nhũ Ký (, Tục Tạng Kinh Vol. 60, No. 1116) quyển Thượng có giải thích rằng: “Kim Minh chung thời, trượng Tam Bảo uy lực, nhi linh thử thanh, thượng triệt Thiên Đường, hạ thông Địa Phủ, giai đắc văn dã (, nay khi đánh chuông, nương nhờ oai lực Tam Bảo, mà có âm thanh này, trên thấu Thiên Đường, dưới thông Địa Phủ, thảy đều được nghe).” Trong Đạt Ma Đại Sư Huyết Mạch Luận (, Tục Tạng Kinh Vol. 63, No. 1218) có cho biết rằng: “Thiện Ác Lịch Nhiên, Nhân Quả phân minh, Thiên Đường Địa Ngục chỉ tại nhãn tiền (, Thiện Ác sáng tỏ, Nhân Quả rõ ràng, Thiên Đường Địa Ngục chỉ tại trước mắt).”