Thệ Nguyện Nhất Thừa
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Bản Nguyện Nhất Thừa, Hoằng Nguyện Nhất Thừa, Bi Nguyện Nhất Thừa. Tông Tịnh Độ lấy Bản Nguyện của đức Phật A di đà làmpháp nghĩacủa Nhất Phật Thừa, mà cho tất cả Pháp Môn còn lại đều là Phương Tiện giả tạm, gọi là Thệ Nguyện Nhất Thừa. Tức ngoài bảnnguyệncủa Phật A di đà ra, không thừa nhận có bất cứ Pháp Môn nào khác có thể sánh bằng. Nhất Thừa tức là Pháp Môn Duy Nhất vận chuyển chúng sinhđếnĐạibồ đề. Kinh Vô lượng thọ quyển hạ (Đại 12, 274 thượng) nói: Cứu Cánh Nhất Thừa, đến bờ bên kia, nghĩa là Pháp Môn nguyện thứ 18 trong 48 nguyện của đức Phật A di đà là đại đạo vô thượng Duy Nhất, dùng đạo này cứu giúp muôn loài, cùng khế hợp Nhất Phật Thừa.