Thất Chúng

《七眾》 qī zhòng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: 7 hạng Đệ Tử hình thành nên giáo đoàn Xuất GiaTại Gia của đức Phật, gồm: (1) Tỳ Kheo (Sanskrit: bhikṣu, Pāli: bhikkhu ); (2) Tỳ Kheo Ni (Sanskrit: bhikṣuṇī, Pāli: bhikkhunī ); (3) Sa Di (Sanskrit: śrāmaṇera, Pāli: sāmaṇera ); (4) Sa Di Ni (Sanskrit: śrāmaṇerikā, Pāli: sāmaṇerā sāmaṇerī, ); (5) Thức Xoa Ma Na (Sanskrit: śikṣamāṇa, Pāli: sikkhamānā ); (6) Ưu Bà Tắc (s, Pāli: upāsaka ); và (7) Ưu Bà Di (s, Pāli: upāsikā ). Như trong Đại Trí Độ Luận () quyển 10 có giải thích rằng: “Phật Đệ Tử Thất Chúng, Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Học Giới Ni, Sa Di, Sa Di Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di; Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di thị cư gia, dư Ngũ Chúng thị Xuất Gia (, bảy chúng Đệ Tử của Phật là Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Học Giới Ni [tức Thức Xoa Ma Na], Sa Di, Sa Di Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di; Ưu Bà Tắc và Ưu Bà Di là Cư Sĩ Tại Gia, còn năm chúng kia là Xuất Gia).” Trong bài văn Đông Dương Song Lâm Tự Phó Đại Sĩ Bi () của Từ Lăng (, 507-583) nhà Trần (, 557-589) thời Nam Triều (, 420-589) có câu: “Thất Chúng phàn hiệu, ai du thanh thọ (, bảy chúng khóc thảm thiết, buồn ngút cây xanh).” Hay như trong bài Thống Lược Tịnh Trú Tử Tịnh Hạnh Pháp Môn Tự () của Đạo Tuyên (, 596-667) nhà Đường cũng có khẳng định rằng: “Dĩ Tam Quy Thất Chúng, chế ngự tình trần (, lấy ba phép Quy Y bảy chúng để chế ngự ô nhiễm bụi trần).”