Thất Chủng Bất Tịnh

《七種不淨》 qī zhǒng bù jìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bảy thứ nhơ nhớp đối với sự tham đắm thân phần của mình và người. Đó là:
1. Chủng Tử Bất Tịnh: Hạt giống bên trong là Nghiệp Nhân Phiền Não và hạt giống bên ngoài là di thể của cha mẹ, đều là nhơ nhớp.
2. Thụ sinh Bất Tịnh: Khi cha mẹ giao cấu, tinh huyết hòa hợp là nhơ nhớp.
3. Trụ xứ Bất Tịnh:Ở trong bào thai 10 tháng là chỗ nhơ nhớp.
4. Thụ đạm Bất Tịnh:Ở trong thai, ăn uống máu huyết nhơ nhớp của mẹ.
5. Sơ sinh Bất Tịnh: Lúc sinh ra máu me bẩn tưởi.
6. Cử thể Bất Tịnh: Dưới lớp da mỏng khắp mình toàn là những vật nhơ nhớp.
7. Cứu Cánh Bất Tịnh: Sau khi chết, bỏ thây ngoài nghĩa địa, dòi bọ rúc rỉa, hôi thối, nhớp nhúa.