Thanh Văn

《聲聞》 shēng wén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: śrāvaka, Pāli: sāvaka: âm dịch là Xá La Bà Ca () ý dịch là Tác Đệ Tử (); là một trong Nhị Thừa, Tam Thừa; chỉ cho hàng Đệ Tử Xuất Gia lắng nghe giáo pháp của đức Phật mà chứng ngộ. Đại Thừa Nghĩa Chương (, Taishō Vol. 44, No. 1851) quyển 17, giải Thích Danh Nghĩa Thanh Văn có 3: (1) Theo Nhân Duyên Đắc Đạo mà giải thích, nghĩa là nghe lời dạy của đức Phật mà giải ngộ Đắc Đạo, nên được gọi là Thanh Văn; (2) Theo Pháp Môn quán sát mà giải thích, như Thập Địa Kinh Luận (, Taishō Vol. 26, No. 1522) quyển 4 dạy rằng ngã, Chúng Sanh, v.v., đều có tên, nên được gọi là thanh (âm thanh, tiếng); nhờ âm thanh mà giải ngộ, nên gọi là Thanh Văn; (3) Nhân sự Lợi Lạc hóa độ tha nhân mà giải thích, như trong Phẩm Tín Giải của Kinh Pháp Hoa dạy rằng nhờ Phật Đạo nghe mà khiến cho tất cả được nghe, nên gọi là Thanh Văn. Trong 3 giải thích trên, hai giải thích đầu là Thanh Văn của Phật Giáo Nguyên Thủy; loại thứ ba là Bồ Tát, tùy nghi mà gọi là Thanh Văn. Nguyên Lai, Thanh Văn chỉ cho các Đệ Tử của đức Phật khi còn tại thế, về sau đối với Duyên Giác, Bồ Tát mà thành ra Nhị Thừa, Tam Thừa. Thanh Văn là vị quán lý Tứ Đế, tu 37 phẩm trợ đạo, đoạn hai hoặc kiến và tu, rồi dần dần chứng được 4 quả Sa Môn, và nhập vào Vô Dư Niết Bàn (). Thanh Văn Thừa () là giáo pháp chuyên thuyết về Thanh Văn. Thanh Văn Tạng ()Kinh Điển xiển dương giáo thuyết của Thanh Văn. Trong các kinh luận, Thanh Văn có hai loại, 3 loại, 4 loại, 5 loại. Theo Phẩm Vô Tự Tánh Tướng () của Giải Thâm Mật Kinh (, Taishō Vol. 16, No. 676) quyển 2, có 2 loại Thanh Văn là Nhất Hướng Thú Tịch Thanh Văn ()Hồi Hướng Bồ Đề Thanh Văn (). Nhập Lăng Già Kinh (, Taishō Vol. 16, No. 671) quyển 4 lại nêu ra 3 loại Thanh Văn khác là Quyết Định Tịch Diệt Thanh Văn (), Phát Bồ Đề Nguyện Thiện Căn Danh Thiện Căn Thanh Văn (), Hóa Ứng Hóa Thanh Văn (). Du Già Sư Địa Luận (Taishō Vol. 30, No. 1579 ) quyển 73 lại nêu ra 3 loại khác: Biến Hóa Thanh Văn (), Thệ Nguyện Thanh Văn (), Pháp Tánh Thanh Văn (). Trong Diệu Pháp Liên Hoa Kinh Ưu Ba Đề Xá (, Taishō Vol. 26, No. 1519) quyển Hạ, Thế Thân (Sanskrit: Vasubandhu, ) chia Thanh Văn làm 4 loại là Quyết Định Thanh Văn (), Tăng Thượng Mạn Thanh Văn (), Thối Bồ Đề Tâm Thanh Văn (退), Ứng Hóa Thanh Văn (). Bên cạnh đó, Diệu Pháp Liên Hoa Kinh Văn Cú (, Taishō Vol. 34, No. 1718) quyển 4 chia Thanh Văn thành 5 loại, gồm: (1) Quyết Định Thanh Văn (), nghĩa là tu tập Tiểu Thừa đã lâu, muôn kiếp đạo chín muồi mà Chứng Đắc quả nhỏ; (2) Thối Bồ Đề Tâm Thanh Văn (退), vị này vốn tu tập Đại Thừa, muôn kiếp tu đạo, tuy nhiên giữa chừng vì chán ghét Sanh Tử mà thối Đạo Tâm lớn, chỉ Chứng Quả nhỏ thôi; (3) Ứng Hóa Thanh Văn (), nghĩa là các Bồ Tát vì hóa độ hai loại Thanh Văn vừa nêu, nên bên trong thì có đủ hạnh của chư Phật Bồ Tát, ngoại hình thì Hiện Thân Thanh Văn, để khuyến dụ hàng Tiểu Thừa, khiến cho nhập vào Đại Thừa; (4) Tăng Thượng Mạn Thanh Văn (), nghĩa là vì chán ghét Sanh Tử, vui mừng Niết Bàn, tu tập pháp Tiểu Thừa, Chứng Đắc pháp nhỏ mà đã thấy đầy đủ, chưa đạt mà cho đã đạt, chưa chứng mà bảo đã chứng; (5) Đại Thừa Thanh Văn (), vị này lấy âm thanh của Phật Đạo, khiến cho hết thảy người được nghe không trú vào thành hóa hiện (tỷ dụ cho cõi Niết Bàn của Tiểu Thừa), mà thảy đều quay về với lý của Thật Tướng Đại Thừa. Ngoài ra, trong các Kinh Điển của hệ A Hàm thuộc Phật Giáo Nguyên Thủy, từ Thanh Văn đều chỉ chung cho hàng Đệ Tử Xuất Gia lẫn Tại Gia. Về sau, khi giáo đoàn Phật Giáo được xác lập, từ này được dùng chủ yếu chỉ cho các tăng sĩ Xuất Gia tu hành. Trong Vạn Thiện Đồng Quy Tập (, Taishō Vol. 48, No. 2017) quyển Trung có đoạn: “Tu Phạm Hạnh, đoạn trần tập chi căn nguyên; hiện bệnh hạnh, khế Thanh Văn chi hóa thành (, tu Phạm Hạnh, dứt Tập Khí ấy nguồn căn; hiện bệnh hạnh, nghỉ Thanh Văn ấy hóa thành).”