Thanh Tịnh Tích

《清淨積》 qīng jìng jī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho sự chứa góp tất cả công Đức Thanh tịnh không nhiễm ô, là 1 trong Tứ Thần Tam Muội thuộc diệu đức của Phật. Tứthần Tam Muội tức chỉ cho 4 đức vi diệu của Phật, đó là: Vô hình, vô lượng ý, Thanh Tịnh Tích và bất Thoái Chuyển. [X. Pháp Hoa Văn Cú Q. 1., hạ]. (xt. Tứ Thần Tam Muội).