Thánh Huệ

《聖惠》 shèng huì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōkei, 1094-1137: vị Tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào cuối thời Bình An, vị Tổ của Dòng Hoa Tạng Viện (), húy là Thánh Huệ (), thông xưng là Hoa Tạng Viện Cung (), Trường Vĩ Cung (); là Hoàng Tử thứ 5 của Bạch Hà Thiên Hoàng (, Shirakawa Tennō, tại vị 1072-1086). Ông theo Xuất Gia với Khoan Trợ ()Thành Tựu Viện (); đến năm 1112 thì được thọ phép Quán Đảnh ở Quan Âm Viện () và trở thành Nhất Thân A Xà Lê (). Ông khai sáng Hoa Tạng Viện ()Nhân Hòa Tự (, Ninna-ji), truyền thừa dòng pháp của Khoan Trợ và sáng lập Dòng Hoa Tạng Viện. Vào năm 1130, ông viếng thăm anh Giác Pháp (), lên Cao Dã Sơn, cùng với bàn luận với Giác Noan (), dâng biểu xin triều đình cho xây dựng Truyền Pháp Viện (). Ông có Tín Ngưỡng sâu sắc về A Di Đà Phật, nên đã sáng lập Dẫn Nhiếp Viện (). Năm 1132, nhân lúc Điểu Vũ Thượng Hoàng () lâm trọng bệnh, ông tiến hành tu Khổng Tước Kinh Pháp () trong cung nội để cầu nguyện cho Thượng Hoàng lành bệnh. Đệ Tử phú pháp của ông có Khoan Hiểu ().