Thành Chiếu Tự

《誠照寺》 chéng zhào sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Jōshō-ji: ngôi chùa trung tâm của Phái Thành Chiếu Tự () thuộc Chơn Tông, hiện tọa lạc tại số 3-2 Hon-chō (), Sabae-shi (), Fukui-ken (), hiệu là Thượng Dã Sơn (), thường được gọi là Chinh Giang Bản Sơn (), là một trong 4 ngôi chùa Tổ trung tâm ở vùng Việt Tiền (, Echizen). Tượng thờ chính của chùa là A Di Đà Như Lai. Phái Thành Chiếu Tự là một trong 10 phái lớn của Chơn Tông. Khi Thân Loan bị lưu đày đến vùng Việt Tiền, thể theo lời thỉnh cầu của vị hào tộc vùng này, ông thăng tòa Thuyết Pháp, nên người ta dựng cho ông một ngôi nhà trú ngụ tại đây. Từ đó, Đạo Tánh () cùng với con là Như Giác () mới thành lập Chơn Chiếu Tự (), và đến năm 1438 (Vĩnh Hưởng [] 10) thì chùa nhận được sắc phong của Hậu Hoa Viên Thiên Hoàng (, Gohanazono Tennō) với tên gọi cũng như hiệu chùa như hiện tại. Cũng có thuyết cho rằng Như Giác thành lập chúng Môn Đồ Sabae, rồi dựng nên chùa này. Vào năm 1583 (Thiên Chánh [] 11), trong vụ binh hỏa do Tướng Quân Phong Thần Tú Cát (, Toyotomi Hideyoshi) gây ra, chùa bị thiêu cháy tan tành, nhưng sau đó vị Tổ thứ đời thứ 14 và 15 của chùa là Tú Sơn (), Tú Thành () đã phục hưng lại được. Quần thể kiến trúc hiện tại được tái kiến vào năm 1877 (Minh Trị [] 10). Đến Thời Đại Giang Hộ, chùa phụ thuộc vào sự quản lý của Nhật Quang Luân Vương Tự (), rồi đến thời Minh Trị thì bị lệ thuộc Thiên Thai Tông; nhưng sau đó chùa tách riêng ra và thành lập Phái Thành Chiếu Tự cho đến ngày nay.