Thắng Sinh Nghiêm
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tên một vị Bồ Tát. Cứ theo Đại Nhật Kinh Sớ quyển 1 thì Thắng sinh nghĩa là tiên sinh, tức là người giác ngộ pháp thanh tịnh trước. Ở đời Quá Khứ, vị Bồ Tát này giác ngộ pháp thanh tịnh, có đầy đủ Thần Lực diệu tuệ và Trang Nghiêm vô tận, cho nên gọi là Thắng Sinh Nghiêm. Phẩm Tất Địa xuất hiện kinh Đại nhật (Đại 18, 17 hạ) nói: Pháp thanh tịnh này cũng như thế, thanh tịnh sinh này đầy khắp 3 cõi; thủa xưa, Thắng Sinh Nghiêm nhờ tu pháp này mà được tất cả hạnh Như Lai.