Thắng Man Bảo Quật

《勝鬘寶窟》 shèng mán bǎo kū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Thắng Man Kinh bảo quật. Tác phẩm, 6 quyển, do ngài Cát Tạng (549-623) soạn vào đời Tùy, được thu vào Đại chính tạng tập 37. Đây là tác phẩm chú giải tỉ mỉ rõ ràng nhất trong các sách chú giải kinh Thắng man. Trước hết nói rõ về 5 Huyền Nghĩa, tức giải thích tên kinh, trình bày về Duyên Khởi, biện minh Tông Chỉ, nêu ra sự khác nhau giữa các giáo và bàn về phạm vi giải thích kinh... Kế đến, dùng 15 chương như Tán Thán Như Lai chân thực nghĩa Công Đức, Thụ Thập Đại Thụ, Vô biên Thánh Đế, Tự tính thanh tịnh, Thắng man Sư Tử Hống... để bàn rõ yếu chỉ của kinh Thắng man. Trong sách này trích dẫn hơn 40 bộ kinh luận Như Pháp hoa, kinh Duy Ma, luận Đại trí độ... và các Kinh Điển ngoài tạng như kinh Tượng pháp quyết nghi, kinh Xà vương Sám Hối... Lại trích dẫn Thắng Man Kinh chú sớ yếu nghĩa của các nhà như Lương vũ biệt thích, Cổ chú, Cổ sớ, Chú Duy Ma, cho đến các giáo thuyết của các ngài Đàm Lâm, Tăng Triệu, Trúc Đạo Sinh, Đàm Ảnh, Bồ Đề Lưu Chi và các Luận sư Thành thực ở Giang nam... Các sách chú sớ kinh Thắng man được soạn vào thời Ngụy Tấn Nam Bắc Triều phần lớn đã bị thất lạc, hiện naychỉcòn thấy sơ lược một vài đoạn được trích dẫn trong sách này mà thôi. [X. Tam Luận Tông Chương Sớ].