Tây Đại Tự

《西大寺》 xī dà sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Saidai-ji: ngôi Già Lam hiện tọa lạc tại Nara-shi (), một trong 7 ngôi chùa lớn của vùng Nam Đô, Đại Bản Sơn của Chơn Ngôn Luật Tông. Vào năm thứ 8 (764) niên hiệu Thiên Bình Bảo Tự (), khi vụ loạn của Đằng Nguyên Trọng Ma Lữ (, Fujiwara-no-Nakamaro) dấy khởi, Hiếu Khiêm Thượng Hoàng (, Kōken Jōkō) nhân cầu nguyện chiến Thắng Quân phản loạn, đã Phát Nguyện tạo lập bức tượng Tứ Thiên Vương bằng đồng vàng cao 7 tấc. Đây chính là khởi nguyên của chùa. Sau khi Trọng Ma Lữ bị giết chết, Xưng Đức Thiên Hoàng (, Shōtoku Tennō) có ý muốn xây dựng một ngôi chùa ở phía Tây để đối xứng với ngôi chùa phía Đông là Đông Đại Tự (, Tōdai-ji). Trong bản Tây Đại Tự Tư Tài Lưu Ký Trương (西) có ghi rõ trạng huống đương thời lúc xây dựng chùa như thế nào. Trong khuôn viên rộng lớn có khoảng hơn 110 ngôi đường vũ như 2 ngôi Kim Đường Dược SưDi Lặc, 2 ngôi tháp ở phía Đông và Tây, Tứ Vương Đường, Thập Nhất Diện Đường Viện, v.v. Sự hưng thịnh của chùa này có thể sánh ngang hàng với Đông Đại Tự. Thế nhưng, khi kinh đô được dời về Bình An (794), cảnh chùa nhanh chóng đi đến tình trạng suy tàn. Theo bản Thất Đại Tự Tuần Lễ Tư Ký () được viết vào năm thứ 6 (1140) niên hiệu Bảo Diên () thuộc cuối thời Bình An, chùa chỉ còn lại nhà ăn, Tứ Vương Viện và 1 ngôi tháp mà thôi. Đến thời kỳ Liêm Thương, khi Duệ Tôn (, Eison)—vị tổ thời Trung Hưng—đến làm trú trì, chùa mới được phục hưng trên quy mô lớn và làm cho chùa hưng thịnh. Việc này được ghi lại trong Cảm Thân Học Chứng Ký (), v.v. Tuy nhiên, trận hỏa tai vào năm thứ 2 (1502) niên hiệu Văn Quy () thuộc Thời Đại Thất Đinh, đã làm cho ngôi Già Lam đi đến tình trạng hoại diệt, chỉ còn sót lại Trung Môn của Tứ Vương Đường, Thạch Tháp Viện, Địa Tạng Viện, Đông Đại Môn. Những ngôi đường vũ còn lại phải đợi đến thời Đức Xuyên Gia Khang (, Tokugawa Ieyasu) cúng dường đất chùa mới có thể tái hưng được. Quần thể hiền tồn chủ yếu có Chánh Điện (), Ái Nhiễm Đường (), Tứ Vương Đường (), Đại Hắc Thiên Đường (), Hộ Ma Đường (), Lầu Chuông, Sơn Môn, v.v., là kiến trúc được tái kiến dưới thời Giang Hộ. Bảo vật của chùa có bức tượng đứng Thích Ca Như Lai bằng gỗ (do Thiện Khánh [] tạc, Thời Đại Liêm Thương), tượng ngồi Ái Nhiễm Minh Vương () bằng gỗ (do Thiện Viên [] tạc, Thời Đại Liêm Thương), tượng ngồi Hưng Chánh Bồ Tát () bằng gỗ (do Thiện Xuân [] tạc, Thời Đại Liêm Thương), v.v.