Tánh Tín

《性信》 xìng xìn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōshin, 1187-1275: vị tăng của Chơn Tông Nhật Bản, sống vào khoảng giữa và đầu Thời Đại Liêm Thương, Đệ Tử đầu của Thân Loan (, Shinran), húy là Tánh Tín (), tên tục là Ác Ngũ Lang (), Dữ Ngũ Lang (), thông xưng là Tánh Tín Phạn Chiểu (), xuất thân vùng Ibaraki-ken (). Năm 1204, trên đường đi thăm bái ở Hùng Dã (, Kumano) trở về, ông đến nghe Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên) Thuyết Pháp rồi quy y với vị này luôn, nhưng tương truyền rằng Nguyên Không tuổi già nên mới gởi Tánh Tín cho Thân Loan dạy dỗ tu tập. Sau ông đến sống ở vùng Hoành Tằng Căn () thuộc Hạ Tổng (, Shimōsa) sáng lập nên Báo Ân Tự () và chỉ đạo Môn Đồ của Chơn Tông. Vào năm 1256, ông nhận được tin Thân Loan đoạn tuyệt nghĩa tình với con mình là Thiện Loan (), ông chịu nhận trách nhiệm truyền thừa bản thảo của Bộ Giáo Hành Tín Chứng ().